Tết đến tôi làm sao không canh cánh trong tôi nỗi ưu hoài.Tôi buồn vô cùng không biết san sẻ cùng ai..Xã hội,nhà trường,gia đình đều khiến tôi ngao ngán,hoảng sợ vì nền tảng đạo đức tốt đẹp của dân tộc,của gia đình đang dần ngấp nghé bờ vực thẳm của sự suy đồi...
Hôm nay vẫn còn là ngày Tết nhưng tôi buồn lắm không có một tí cảm giác về Tết.Đã mấy chục năm rồi cái Tết đối với tôi buồn thật là buồn.Tôi được nghỉ Tết vào chiều 23AL( ngày đưa ông Táo về Trời)lẻ ra tôi phải nao nức về quê ăn Tết nhưng trái lại tôi sợ, tôi cảm thấy nỗi sợ sệt,nỗi buồn mênh mang xâm chiếm tâm tư tôi khi sửa soạn về quê ăn Tết...
Khi tôi còn bé xíu cách đây hơn 36 năm Tết thật là vui lắm,trẻ con được mặc quần áo mới,đi chúc tết ông bà...Tôi thích nhất là phút giao thừa giây phút thiêng liêng giữa năm cũ và năm mới,ba tôi gọi cả nhà thức đón giao thừa,tiếng pháo giao thừa giòn giã,dọn bánh trái cúng giao thừa,ba tôi châm bình trà,dọn bánh mứt,cả nhà quây quần mừng tuổi theo thứ tự từ lớn đến nhỏ.."Phú quý sinh lễ nghĩa" có phải thế không?..Vào thời đó người ta cư xử với nhau thật là lễ nghĩa,trẻ con như tôi không biết nói tục,chưỡi thề,tâm hồn rất trong sáng,thơ ngây,còn người lớn thật nhả nhặn lịch sự,đi,đứng ,ngồi, nói năng mực thước...
Tôi không hiểu xã hội thời nay là tiến bộ hay thoái hóa mà có quá nhiều cái xấu tồn tại:trẻ con nói tục, chửi thề như bắp rang cả trong nhà ngoài phố,cả trong trường học,người lớn rượu chè be bét..Cuộc sống ngày càng khó khăn vật giá leo thang...những người làm nhân viên nhà nước lương thiện tiền lương lúc nào cũng chạy không kịp theo "giá cả thị trường".Còn những ai là giáo viên như tôi càng thắm thía thế nào là Tết nghèo: tiền đâu mà biếu cha mẹ,lì xì con cháu,đi chơi bè bạn...một bồ quần áo mới còn chưa dám sắm cho mình!..Tết tôi không dám đi gặp bà con, bạn bè vì rất ngại họ hỏi"nghe nói nhà nước ưu đãi giáo viên lắm,Tết được lương tháng 13 sướng quá", hoặc "Tết có tiền thưởng nhiều không? được bao nhiêu?"...Mình nói không có đồng nào thì họ không tin hoặc họ thương hại mình nên tốt nhất là "thủ dinh"..Nhưng thủ dinh cũng không được yên ổn ...
Tôi ao ước có một căn nhà nhỏ đơn sơ để ba ngày Tết có học trò đến chúc Tết- mơ ước đơn sơ,giản dị của một người thầy ấp ủ hơn 27 năm dạy học vẫn chưa thành hiện thực...Tôi đi dạy xa nhà,sống trong khu tập thể giáo viên phải dời đổi chổ ở năm lần bảy lượt vì bị giải tỏa..giờ tôi phải nương náu ở một vựa trái cây của phụ huynh học sinh,ngày nóng bức,đêm lạnh lẽo,làm việc nghỉ ngơi trong một phòng để vừa một giường cá nhân và một bàn làm việc,phòng không có nóc mà chỉ có nóc tôn của vựa...Lẻ ra tôi mong Tết được về nhà với cha mẹ nhưng tôi sợ về nhà vô cùng không phải sợ vì cái nghèo vật chất mà tôi sợ về cái "bần cùng hóa về cuộc sống tinh thần của các anh, em trai của tôi"...Tôi có 3 người anh trai,3 em trai không ai học hết cấp 2 vì những năm đầu giải phóng gia đình tôi về quê sinh sống, cuộc sống cơ hàn họ phải bỏ học ...Giờ đây họ là "Chí Phèo thời hiện đại" uống rượu từ sáng tới trưa tới chiều tới tối,uống rượu từ ngày này qua ngày khác...liên tu bất tận...Má tôi tuổi đã hơn 70 bệnh tim,cao huyết áp.. tiện tặn chắt mót dành dụm từng đồng đi khám viện tim định kỳ mỗi tháng.Ba tôi tuổi gần 80 cũng mắc bệnh-căn bệnh nan y không thuốc chữa : mê vé số.Ba tôi có bao nhiêu tiền đều tiêu sạch vào vé số.Ông nói"mua vé số là góp phần kiến thiết nhà nước,tỉnh nào mà không có công ty sổ xố"... Là giáo viên lương thiện như tôi-không dạy thêm (vì sỉ diện,vì tự trọng) cuộc sống tối thiểu cho mình còn chưa đủ làm sao bảo dưỡng cha mẹ già..Tết đến tôi làm sao không canh cánh trong tâm nỗi ưu hoài. Tôi buồn vô cùng không biết san sẻ cùng ai...Xã hội, nhà trường,gia đình đều khiến tôi ngao ngán,hoảng sợ vì nền tảng đạo đức tốt đẹp của dân tộc ,của gia đình đang dần ngấp nghé bờ vực thẳm của sự suy đồi...
Tôi biết phải làm sao khi quanh tôi thiên hạ đắm chìm vào rượu chè,cờ bạc...Tôi lại đắm chìm vào việc đọc sách báo...để quên đi cuộc sống nghèo khổ về vật chất buồn tủi về tinh thần...trong ba ngày Xuân!