BỖNG MUỐN YÊU CUỘC ĐỜI NÀY NHIỀU LẮM
Bỗng muốn yêu cuộc đời này nhiều lắm
Giữa lo toan vướng mắc của thường ngày
Bỗng thấy mình như một thóang mây bay
Trôi phiêu lãng giữa nắng trời vàng thắm
Bỗng muốn buộc gió mưa vào với nắng
Muốn hóa thân trong tình khúc ngàn đời
Muốn được hòa mình vào giữa biển khơi
Nhấn chìm hết những ưu tư tuyệt vọng
Muốn ngụp lặn trong vô vàn vọng ngóng
Chợt bật cười- còn gì nữa long đong?
Bỗng nghe đời như ngàn bước thong dong
Thanh thản lối cỏ hoa rợp sắc trắng
Bỗng phiêu linh giữa cơn mơ hoang vắng
Rồi giật mình… đã tỉnh giấc thiên thai!
Bỗng muốn sống trọn vẹt hết hôm mai
Trao yêu mến cho trọn niềm yêu mến
Bỗng muốn rủ sóng kia về bên bến
Cho thuyền ta ngủ một giấc thật dài
Bỗng muốn nhìn phía trước của tương lai
Dẫu vướng mắc còn vô tình níu lại
Muốn được mở tấm lòng mình rộng rãi
Đón gió mưa đang réo gọi miệt mài
Mặc đường đời rải rác lắm chông gai
Mặc lòng mình còn bao điều ngang trái
Kìa ngày mai một ngày mới thật dài
Nhặt cỏ dại tung lên trời đầy nắng
Bước chầm chậm nghe lòng mình trầm lắng
Thanh thản trôi như mây giữa bầu trời…
Vì đời mình chỉ một áng mây trôi
Về bên Chúa ru nôi tình êm ái