April 6, 2015--Four riders apery the rolex replica Professional Riders Organization (PRO) who are in boondocks to attempt in the 2015 breitling replica Kentucky Three-Day Event, Presented by Land Rover, and one addition that will be aggressive in the Kentucky Reining Cup, will be authoritative a appropriate cruise to Kentucky Children's Hospital in Lexington on Tuesday, April 21, above-mentioned to the replica watches alpha of the competitions.
International accident rolex replica riders Allison Springer, Sharon White, Elisabeth Halliday-Sharp and 2012 Olympian Will Coleman, forth with replica watches backstab Civic Reining Horse Apple Champion Lyndsey Jordan, will be visiting with accouchement ability analysis at the hospital, and will be bringing rolex replica Kentucky Three-Day Accident and Kentucky Reining Cup souvenirs for them to enjoy.

Last year, accident riders Buck Davidson, Jonathan Holling, Jennie Brannigan and Lynn Symansky had the befalling to rolex replica absorb time with the adolescent patients at the hospital, and thoroughly enjoyed their visit."For me the replica watches uk neatest affair about it was the aboriginal little boy we visited," said Brannigan. "When we aboriginal absolved in, he was afflicted by all of us getting there, but afresh Buck and I got him to swiss replica watches accessible up, and that was absolutely rewarding. It was fun to absorb the time with them."

Đang online
39
Số thành viên
3229
Tổng bài viết
6282
Bài viết chưa duyệt
3
Lượt truy cập
671425
Nhật Ký Sau Một Cuộc Tình
Gửi bởi: , Ngày đăng: 26/11/2012, Lần xem: 1710, Thảo luận: 0 lượt.
Tặng những trái tim đang yêu, hãy quên đi những gì đã mất, trân trọng những gì đang có. Bởi vì, cuộc sống vẫn còn dài và đẹp hơn nhiều so với ta nghĩ.

 



Nhật Ký Sau Một Cuộc Tình


    Chẳng ai nói nhớ là yêu và cũng chẳng ai dám chắc rằng hết yêu thì không còn nhớ. Dẫu luôn tự nhũ rằng chẳng có gì là mãi mãi nhưng lại vùi mình vào đóng hoang tàn của quá khứ. Yêu là nổi nhớ nhung đầy ấp ngay cả sau khi chia tay. Nhưng sau đó ai có thể dũng cảm đối mặt và bắt đầu lại:


-         Sau khi chia tay nhau anh sẽ làm gì?

-         Làm gì cũng được, làm gì để quên em càng nhanh càng tốt.

-         Lỡ anh làm gì cũng không quên được em sao?

-         Anh chịu, Chắc thôi không quên em nữa.

-         Thật không!

-         Nếu thế thì có thay đổi được gì không em?

-         Không!

-         Vậy thì thôi em nhé!

-         Ừ, vậy thì thôi anh nha.

 

    Ngày thứ nhất,

    Vậy là chia tay nhau. Cuộc đời em và anh đi ngang nhau như hai đường thẳng song song. Em nghe nói hai đường thẳng song song sẽ gặp nhau ở vô cùng. Và chúng ta cũng như hai đường thẳng ấy chỉ khác ở ch không có vô cùng. Chỉ là tình phai theo năm tháng. Nhớ  nhung vơi dần, môi hôn cũng nhạt dần. Không còn những đợi chờ quay quắt, những ghen tuông hờn giận của phút ban đầu yêu nhau cũng nhạt dần. Từ ánh mắt anh, em không cảm nhận được tình cảm yêu thương, trìu mến như lúc quen nhau nữa. Anh chắc cũng cảm nhận được điều đó. Chúng ta nên sớm chia tay nhau chứ không phải đợi đến lúc này, khi anh có một ai khác. Do em rất sợ chia tay sẽ nhớ anh để rồi không thể xa anh. Anh chắc cũng không biết sẽ làm gì để xóa bỏ cái tình yêu 5 năm dài đăng đẵng này.

   Chúng ta yêu nhau mà ngày từng ngày cầu mong đối phương nói câu biệt ly. Em kể cho anh nghe về người thứ ba. Anh chắc cũng mong em mau có người thay thế anh. Em cố gắng cho anh thấy em không còn yêu anh nữa. Giữa chúng ta cũng chẳng còn gì hơn tình bạn. Cứ bâng quơ như thế.

   Một năm trôi qua, hình bóng của anh dần mờ nhạt trong từng dòng suy nghĩ của em. Rồi ai đó nhẹ nhàng đến bên anh, cũng có ai đó lặng lẽ đi vào đời em. Chúng ta chia tay nhau, vì sư thật là cả hai đã không còn nhìn về một phía. Mà tâm hồn như cái nắng gắt cuối hạ. Những khoảng trống trong lòng em mãi không lấp đầy. Ngày đầu tiên chia tay, tin nhắn của anh vẫn đều đều gửi đến anh. Nhưng thôi anh à, chúng mình đã chia tay! Nhưng sao em thấy xót xa quá. Trong đó có cả những nỗi niềm, oán trách của anh. Vì sao không yêu nhau nữa? Vì sao để cho anh đi? Vì sao chia tay thế này? Vì sao nhanh qua thấy anh bằng một ai khác? Thế đấy. Anh chẳng trách em khi chúng ta gần như chia xa. Vậy mà khi không còn nhau, những lời nói này từng ngày chiếm trọn lấy những suy nghĩ của em.

 

    Em đi tìm câu trả lời. Cố tìm tìm ra câu trả lời. Em giấu những ngày tháng vụn vỡ ấy vào sâu trong những ký ức, tìm đến với người em yêu thương lúc này. Mỗi lần nhìn thấy nhà ấy, em lại tự hỏi có khi nào mình đã bất công với anh, bất công với chính mình?

(Còn tiếp)

 

 

     

Để gửi thảo luận, ACE vui lòng đăng nhập hệ thống.