April 6, 2015--Four riders apery the rolex replica Professional Riders Organization (PRO) who are in boondocks to attempt in the 2015 breitling replica Kentucky Three-Day Event, Presented by Land Rover, and one addition that will be aggressive in the Kentucky Reining Cup, will be authoritative a appropriate cruise to Kentucky Children's Hospital in Lexington on Tuesday, April 21, above-mentioned to the replica watches alpha of the competitions.
International accident rolex replica riders Allison Springer, Sharon White, Elisabeth Halliday-Sharp and 2012 Olympian Will Coleman, forth with replica watches backstab Civic Reining Horse Apple Champion Lyndsey Jordan, will be visiting with accouchement ability analysis at the hospital, and will be bringing rolex replica Kentucky Three-Day Accident and Kentucky Reining Cup souvenirs for them to enjoy.

Last year, accident riders Buck Davidson, Jonathan Holling, Jennie Brannigan and Lynn Symansky had the befalling to rolex replica absorb time with the adolescent patients at the hospital, and thoroughly enjoyed their visit."For me the replica watches uk neatest affair about it was the aboriginal little boy we visited," said Brannigan. "When we aboriginal absolved in, he was afflicted by all of us getting there, but afresh Buck and I got him to swiss replica watches accessible up, and that was absolutely rewarding. It was fun to absorb the time with them."

Đang online
43
Số thành viên
3229
Tổng bài viết
6282
Bài viết chưa duyệt
3
Lượt truy cập
671425
Nhật Ký Sau Một Cuộc Tình (Tập 2)
Gửi bởi: , Ngày đăng: 26/11/2012, Lần xem: 1519, Thảo luận: 0 lượt.
"Êm đềm như cơn mơ, dữ dội như sóng biển,chỉ có thể là tình yêu"

 

Ngày thứ hai

Hôm nay là một buổi chiều đầy mưa. Em một mình đến quán cafe. Chỉ là muốn ở một mình. Em ngồi trầm ngâm hồi lâu trước những khung cửa kính với tấm rèm treo màu hạt dẻ. Rồi bóng anh đâu đó ngang qua đây. Trong phút chốc em nhìn thấy anh với một ai khác. Em thấy nụ cười của anh,đã lâu rồi. Cái siết tay của anh dành cho người con gái đang ở cạnh bên làm tim em bỗng dưng nhói đau. Nhưng hơn bao giờ hết,không hiểu sao em lại cảm thấy nhẹ nhõm. Vì em biết anh ổn. Những tin nhắn của ngày hôm qua chỉ là phút bốc đồng. Ai khi chia tay không như thế. Em cúi đầu mỉm cười nhìn cốc cafe đen đặc quánh đã nguội từ lúc nào. Khoé mắt em bỗng dưng cay cay. Chỉ là em nhớ... Cũng một chiều mưa như thế này.


Ngày thứ ba

Trời thôi không còn mưa nữa. Tim em cũng thôi không còn đau nữa. Thật nhanh khi một tình yêu 5 năm nói chia lìa là chấm hết. Em hôm nay để trái tim mình trống một khoả nhường nỗi nhớ về anh cho ai khác. Cũng giống như ngày hôm qua, em đã thôi không còn đòi hỏi. Cùng ai khác xuống phố, tay khoác vai kề cười tươi như hoa nhưng mỗi chốn em qua la mỗi bước chân em hờ hững. Chỉ là em chợt nhận ra rằng năm năm cho một tình yêu em và anh đã đi qua quá nhiều thứ. Đó là một con đường không bao giờ trải đầy hoa hồng và có những khi em phải đi trong nước mắt. Nhưng lúc nào cũng có anh kề bên, lúc nào cũng nhìn thấy thứ ánh sáng màu hồng cho giây phút của hai ta. Những giọt nước mắt lăn dài trên ô cửa kính tưởng chừng như ngẫu nhiên mà lại được định sẵn đường đi. Âu cũng là số mệnh. Nhưng chẳng lẻ không thể biến mất?


Ngày thứ tư

Chỉ toàn những tin nhắn. Em liên tục gửi vào máy anh. Không có tín hiệu trả lời. Thế mà em lại lấy đó làm mừng. Chỉ vì em sợ rằng nếu anh trả lời thì có lẽ hãy còn quan tâm em. Mà nếu là như thế thì chắc anh cũng đau lòng nhiều lắm. Chỉ có lòng em la ráo hoảnh và vô hồn.

19h32. Tin nhắn người đó vào máy em:"Anh sẽ chờ". Vậy là bật khóc. Có lẽ em đang làm tan vỡ thêm một trái tim nữa.

Còn tiếp...........

     

Để gửi thảo luận, ACE vui lòng đăng nhập hệ thống.